Sáng sớm hôm sau, Lâm Uyên nhận được điện thoại của Tống Minh.
“Tiểu Lâm à, đến cục một chuyến đi. Thủ tục tôi đẩy gấp xong cho cậu rồi.”
Khi Lâm Uyên tới Cục Chiêu thương, Tống Minh đang cầm một văn kiện đầu đỏ vừa uống trà. Thấy hắn đến, lão cười, đẩy văn kiện qua.
“Đặc phê xuống rồi.” Tống Minh chỉ vào dấu đỏ trên văn kiện, “Tốc độ này, ở quận mình cũng là hàng độc nhất đấy.”
“Cảm ơn Tống Cục nhiều ạ.” Lâm Uyên liếc qua văn kiện, tảng đá trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống. Sở dĩ hắn không gọi là Tống ca, là vì lúc làm việc thì gọi gì?
Chức vụ!
Bình thường có thể thân đến đâu cũng được, hai người có dính nhau như sam cũng chẳng sao, nhưng ở chỗ đông người thì vẫn phải biết giữ ý, biết diễn một chút. Có vậy mới gọi là biết điều, mới khiến lãnh đạo yên tâm.
“Tống Cục, còn một chuyện nữa phải làm phiền ngài.” Lâm Uyên nói rất thành khẩn. “Chỗ đó giờ vẫn chỉ là một khu mão phôi thôi. Bây giờ cháu có thể vào sửa sang trước được không ạ? Dù sao việc sửa sang cũng mất khá nhiều thời gian. Cháu cũng muốn chuyển công ty sang đó sớm một chút.”
Tống Minh đặt chén trà xuống, khẽ nhíu mày, bày ra vẻ giải quyết việc công theo đúng quy trình: “Tiểu Lâm à, chuyện này không dễ xử lý đâu. Bây giờ cậu mới chỉ chốt được thôi, chứ toàn bộ quy trình vẫn chưa đi xong. Trước khi hoàn tất hết thủ tục, đó vẫn là tài sản quốc hữu, người ngoài không thể tùy tiện ra vào. Lỡ xảy ra sự cố an toàn thì ai chịu trách nhiệm?”
Lâm Uyên không lên tiếng, chỉ lặng lẽ nhìn Tống Minh. Đây chính là quan thoại sáo thoại. Nếu thật sự không được, người ta đã chẳng cần ngồi bàn với cậu làm gì, càng không để cho cậu có đường tiếp lời.
Quả nhiên, Tống Minh ngừng lại hai giây rồi cười: “Nhưng mà, dù sao cậu cũng là dự án tiêu biểu mà quận đang muốn hỗ trợ. Tôi liều cái mặt già này, đặc sự đặc biện cho cậu.”
“Lát nữa tôi sẽ bảo người đưa chìa khóa cho cậu, nhưng tuyệt đối không được để xảy ra sự cố an toàn. Cậu đừng làm tôi khó xử. Chỗ bảo vệ, tôi sẽ nói trước giúp cậu.”
“Cháu hiểu rồi, cảm ơn Tống Cục!” Lâm Uyên thầm thở dài trong lòng: đúng là có quyền thì làm gì cũng dễ.
Nếu là người bình thường, chỉ riêng chuyện phê duyệt phòng cháy thôi cũng đủ kẹt cậu ba tháng, chạy gãy chân chưa chắc đã xong.
Phê duyệt phòng cháy, nước trong đó nhiều vô số kể. Chỉ cần muốn soi, thì hệ thống phòng cháy trên thị trường gần như cái nào cũng có vấn đề. Còn mấy bên gan to thì làm phòng cháy kiểu gì?
Khỏi làm luôn, chỉ dựng lên cho có hình thức, đến lúc cần thì nước cũng không bơm ra nổi! Ai từng làm công trình đều biết, hạng mục lời nhất chính là phòng cháy, vì nó thuộc loại làm một lần xong chuyện. Người làm được mảng này, phía sau kiểu gì cũng phải có thế lực chống lưng rất lớn.
Có câu nói này của Tống Minh, Lâm Uyên cũng không còn lo nữa. Hắn sốt ruột muốn chuyển đi, không chỉ vì văn phòng hiện tại quá chật, mà còn vì cảm giác an toàn.
Tòa nhà văn phòng bây giờ tuy vẫn dùng được, nhưng dù sao cũng là tòa nhà thương mại, ai cũng có thể ra vào. Lỡ một ngày nào đó đối thủ chơi bẩn, kiếm mấy tên côn đồ tới quậy, hoặc như Dịch Liên ngày nào cũng qua kiếm chuyện, vậy thì thiệt hại sẽ rất lớn.
Nhưng Khu Khởi nghiệp Sinh viên Đại học thì khác.
Đó là hạng mục trọng điểm của quận, trước cổng treo quốc huy với tấm biển “thí điểm cấp quốc gia”. Mấy loại yêu ma quỷ quái bên ngoài muốn vào đó gây chuyện thì cũng phải cân nhắc cho kỹ.
Bảo vệ ở đó đều là người ăn hoàng lương, đến từng cọng cỏ ngọn cây cũng đại diện cho thể diện của chính quyền.
“À đúng rồi, Tống Cục, còn một việc nữa.” Lâm Uyên tranh thủ nói tiếp, “Công ty bọn cháu làm internet, yêu cầu với đường truyền cực kỳ cao. Mạng băng thông rộng bình thường chắc chắn không đủ, cháu cần kéo một đường truyền riêng Viễn thông, băng thông lớn, loại cấp công nghiệp. Với cả điện nữa, tốt nhất là có cấp điện song song.”“Chuyện này...” Tống Minh sờ cằm, “Phía Viễn thông không dễ xử lý đâu, phải đi trao đổi thương lượng.”
“Thế nên cháu mới phải nhờ Tống Cục giúp mà.” Lâm Uyên đúng lúc đưa sang một điếu thuốc. Thật ra hắn cũng biết hút, chỉ là không nghiện.
Trong thể chế, vì sao nhiều người hút thuốc uống rượu như vậy? Vì đó là điều kiện cần. Không biết hút thuốc thì đường tiến thân hẹp đi một nửa, nhưng vẫn chưa đến mức quá nghiêm trọng. Chứ đã không biết uống rượu, lại còn dị ứng cồn...
Vậy thì coi như xong, cứ đứng yên tại chỗ đi, cả đời cũng đừng mơ thăng chức.
Cho nên mỗi lần làm việc với cơ quan nhà nước, Lâm Uyên đều mang theo thuốc lá bên người. Đàn ông mà, lúc hút thuốc thường dễ thả lỏng hơn hẳn. Chỉ cần nhìn nhau một cái, mời nhau một điếu, quan hệ lập tức gần hơn.
Tống Minh nhận lấy điếu thuốc, cười nói: “Được, thằng nhóc cậu đúng là biết ra đề khó cho tôi. Viết yêu cầu của cậu ra đi, tôi sẽ chạy sang bên Viễn thông một chuyến cho cậu. Chắc cũng không phải chuyện gì quá khó, không được thì tôi lại nhờ thêm người.”
Đó mới là chỗ khôn của Tống Minh. Lão không sợ Lâm Uyên đưa ra yêu cầu, lão chỉ sợ hắn chẳng có yêu cầu gì. Chỉ khi đôi bên qua lại nhờ vả, quan hệ mới ngày càng sâu.
Lão thậm chí còn mong Lâm Uyên có chuyện gì cũng tìm đến mình. Vì hai hôm trước Lâm Uyên từng nói với lão, phía Alibaba đã bắt đầu hợp tác với hắn. Thật ra Tống Minh cũng tin, nhưng để chắc ăn, lão vẫn đi xác minh, kết quả đúng là như vậy.
Hơn nữa, Lâm Uyên còn vỗ ngực cam đoan, không cần đợi đến cuối năm cũng có thể đưa chỉ tiêu thuế lên đạt chuẩn.
Điều đó càng khiến Tống Minh quyết tâm phải giữ quan hệ thật tốt với Lâm Uyên. Nếu không, về sau kiểu gì lão cũng bị đá ra ngoài cuộc.
Tống Minh đã tính cả rồi. Đợi đến lúc Lâm Uyên làm ra thành tích, lãnh đạo cấp trên chú ý tới, khi đó để cậu em của mình nói giúp vài câu trước mặt lãnh đạo Lâm, thì rất có thể lão vẫn còn đứng được trong cuộc. Dù sao lão cũng là người theo từ đầu tới cuối. Nhưng tất cả những chuyện đó đều cần duy trì và vun đắp hằng ngày.
Đây cũng là nỗi bất lực của người ở tầng dưới. Trước mặt người khác, lão là Phó cục trưởng, quyền lực ngút trời. Nhưng trước mặt lãnh đạo thì chẳng là cái gì cả. Chỉ như một con châu chấu, ai cũng có thể tiện chân đạp chết.



